Xôn xao câu chuyện bi thảm về người nữ tài xế xe bus

(VTC News) – Hiện lan truyền trong cộng đồng mạng Việt Nam với tốc độ chóng mặt là câu chuyện về người phụ nữ lái xe bus và cái kết thảm thương là một vụ tai nạn xe. Truyện mang màu sắc liêu trai nhưng thông điệp hằn sâu lại đáng để suy nghĩ.

Ảnh buồn

Ảnh: internet (ảnh chỉ mang tính mịnh họa)

Câu chuyện được cư dân trên Facebook và các trang mạng xã hội chia sẻ cực nhiều trong một hai ngày gần đây. Nội dung có một vài dị bản, nhưng sự khác nhau là không nhiều, đại ý như sau:

“Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô. Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.

Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường… – “Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình. Người đàn ông sững sờ, nói: – “Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?” -“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?” Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười. Người đàn ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ. Ông từ chối xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.” Cô lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”

Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói: – “Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!”. Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe.

Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận: -“Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!” Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra khỏi xe. Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ.

Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút. Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô. Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe: “Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?”. Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung. Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng “Phục Hổ Sơn”. Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng.

Người đàn ông đã bị đuổi xuống xe đọc tờ báo và khóc. Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao mà khóc!”.

Hết.
Ảnh khóc
Ảnh minh họa từ internet

Chuyện kết ở đây nhưng sau đó là hàng trăm, hàng ngàn comment phủ dài trên các mạng xã hội. Trong một ngày chỉ riêng một nhóm Facebook có tới hơn 1700 lượt “like” và hơn 700 lượt “share”. Vì sao? Vì phần kết đáng sợ của câu chuyện hay vì thông điệp ẩn chứa đằng sau đó?

Hàng nghìn lượt share và comment đã xuất hiện và nối dài trên tường của các facebook trong vài ngày trở lại đây.

Và hàng nghìn câu hỏi bật ra: Bao nhiêu lần mình từng thờ ơ với những giấy phút hoạn nạn, khó khăn của người khác? Mà bạn hoàn toàn có thể giúp đỡ? Đôi khi, chúng ta quá vô cảm với cuộc sống quanh mình!

Sự vô cảm sẽ không có đất sống trong thế giới này.

Trong dòng chảy băng băng của cuộc sống, khi mà cái gì cũng “nhanh hoặc cực nhanh” (thức ăn fast food, mạng internet cũng broadband, tốc độ vi xử lí tăng gấp đôi, gấp ba, những cuộc chạy đua lên đỉnh vinh quang… thì sự vô cảm, nhởn nhơ đã diễn ra.

Sự vô cảm sẽ không có đất sống trong xã hội này.

Mạng là ảo, nhưng trách nhiệm và yêu thương là thật. Câu chuyện không xảy ra ở đất nước chúng ta, nhưng khi nó được dịch sang tiếng Việt và lan truyền trên các trang mạng xã hội, nó đã gây nên một làn sóng dư luận của những người trẻ. Rất nhiều comment của những người Việt trẻ để lại sau khi đọc xong câu chuyện:

Comment chia sẽ về cô gái lái xe busNhững comment chia sẻ

“Cuộc sống vội vã khiến nhiều người sống vô tâm, vô cảm, họ đâu biết rằng đâu đó quanh ta còn rất nhiều người đưa tay ra cần sự giúp đỡ, mong là sau khi đọc xong câu chuyện trên trong mỗi tâm hồn chúng ta sẽ mọc được giống cây mang tên đồng cảm” và “cuộc sống ngày càng khiến con người ta trở nên vô cảm” là những lời chia sẻ đầy suy nghĩ và trách nhiệm của những người trẻ.

Mong rằng, hai từ đồng cảm không còn là khái niệm “xa xỉ” trong xã hội này.

T. L (Tổng hợp từ Hoa học trò và mạng xã hội)

====================================================================

Tham gia trên hai mạng xã hội Google+ và Facebook tôi cũng được bạn bè chia sẽ về câu chuyện này. Tôi cũng đã định sẽ viết những suy nghĩ của mình qua câu chuyện này lúc đọc nó nhưng chưa có thời gian. Theo tôi thì sự vô cảm hay tỏ thái độ thờ ơ của những người trên xe buýt xuất phát tự sự ích kỷ của con người. Xã hội hiện đại đang phát triển chóng mặt với những công nghệ và kỹ thuật tiên tiến. Tuy nhiên, chắc các bạn cũng thấy đa phần mọi người ứng dụng nó cho việc thỏa mãn nhu cầu vật chất cá nhân nhiều hơn là nhu cầu về kiến thức, tinh thần…

Bạn có thể thấy vấn đề này thông qua cách tham gia của mọi người ở các mạng xã hội. Các website nào mang tính giải trí thì luôn có lượng truy cập rất đông. Nhất là đối với đối tượng trẻ tuổi hiện nay. Và đặc biệt hơn điều này càng rõ rệt đối với các nước đang phát triển. Điển hình như ở Việt Nam, khi bạn vào Alexa để kiểm tra thứ hạng của các website Việt Nam, thì sẽ thấy rằng lượng website về giải trí chiếm đa số hơn là những website cung cấp kiến thức hay những cộng đồng mang tính chia sẽ và trao dồi kiến thức lành mạnh. Thật đáng buồn khi tôi tham gia Facebook và Google+ và khi chia sẽ những clip hay câu chuyện có ý nghĩa thì lại rất ít người để tâm hay chia sẽ.

Mà điển hình nhất là giá trị của đồng tiền càng lúc càng được đẩy lên quá cao. Điều này làm cho con người càng lao vào những giá trị vật chất, và càng bồi dưỡng thêm cho tính ích kỷ trong mỗi con người. Con người càng lúc vì lợi ích cá nhân của mình mà bỏ qua tất cả những giá trị khác. Phần con dần dần đang lấn át phần người.

Câu chuyện này không phải là một tác phẩm văn học với những lời văn hoa mỹ. Không có những câu từ thâm thúy sâu xa, câu chuyện như nhà báo trên nói hơi mang tính liêu trai bằng những lời lẽ mộc mạc bình thường theo cách kể chuyện của văn nói. Nhưng nó đã phản ánh được hiện thực của một xã hội hiện đại ngày nay, đồng thời nó cũng phải làm cho người đọc phải suy nghĩ và nhìn lại mình.

Trên chiếc xe bus đó có tổng cộng 15 người, trừ cô gái lái xe bus ra thì còn 14 người. Trong số 14 người đó chỉ có 1 người đã dám đứng lên, trong đó có 3 thằng du côn và 10 người vô cảm. Số lượng người dám đứng lên với tỉ lệ quá ít này thì quả là điều đáng nói.

Tôi đã mất ít phút ngồi suy nghĩ sau khi đọc câu chuyện trên, thật là kinh hãi khi chúng ta đang sống trong một xã hội như thế.

Leave a comment ?

10 Comments.

  1. Có đọc, có nghĩ nhưng em không mấy khi thảo luận hay comment về những vấn đề tương tự. Nếu có mặt trong hoàn cảnh đó thật sự không biết là mình sẽ làm gì nữa. Có thể tư cách mình chưa đủ để lên án.

  2. Thư sinh giết giặc bằng ngòi bút

    Đôi khi chúng ta sức yếu, thể hiện một tấm lòng có nhiều cách.

  3. Tiếc thương cho người cô gái

  4. Đang tự hỏi, cô gái có nên chọn cách giải quyết như vậy không? Tại sao cô gái không chạy thẳng tới đồn công an! Biết là rất đau khổ, nhưng phải cố gắng vượt qua nổi đau

    • Bạn nói đúng, mình cũng nghĩ đó là giải pháp tốt. Tuy nhiên nhiều khi không phải người trong cuộc cũng khó biết được. Có một số tình huống sẽ làm chúng ta bị thiếu tỉnh táo.

      • Chúng ta thường thiếu tỉnh táo khi chúng ta đau khổ nhất đúng không anh?
        Cuộc sống luôn có quá nhiều điều khiến chúng ta cảm thấy “lạnh” trong tâm hồn mà đôi khi cũng có làm được gì cho nó tốt hơn đâu. Thôi thì cứ sống sao cho mình không thấy áy náy trong lòng. Còn thì mỗi người mỗi suy nghĩ và hành động. :mrgreen:

  5. Mới biết đến việc này.

  6. Chán quá các anh nhỉ?
    Theo em, con người mình với nhiều tính xấu là hậu quả của nền giáo dục nhũng nhiễu + pháp luật chưa thực sự nghiêm minh gây ra. 🙄

Leave a Comment


NOTE - You can use these HTML tags and attributes:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>