Một buổi sáng, ở thời khắc giao hoà từ Đông sang Xuân, khi chỉ còn chưa đến 10 ngày nữa không khí của những ngày Tết sẽ tràn ngập khắp nơi, cái cảm giác hơi se lạnh đã bất chợt đánh thức tôi, khi mà tôi đang chìm trong giấc ngủ vùi do quá mệt mỏi. Bởi vì, ngày trước đó, ngay từ khi mới thức giấc, cả nhà tôi đã tấp nập dọn dẹp để chuyển nhà nên tôi cũng phải lao vào phụ. Không chỉ có gia đình tôi, mà ngày hôm đó, Công ty của tôi (Viet Solution) cũng phải chuyển chỗ. Tôi đã phải khuân vác đồ đạc và dọn dẹp đến giữa đêm mới có thể tạm an tâm đi ngủ. Ngay lúc này, tôi chưa định hình được cái lạnh này là do quạt hay máy lạnh bởi vì vẫn còn chưa chui ra khỏi cái chăn màn.
Vẫn trong căn phòng đó, căn phòng trong một ngôi nhà mà tôi đã ở hơn 8 năm rồi với đầy ắp những kỷ niệm và một chặng đường dài có lẽ là đầy chông gai cùng với nhiều cung bậc của cảm xúc. Vẫn căn phòng đó, vẫn những tiếng động từ những người dậy sớm tập thể dục trong khu phố, những tiếng xe máy, tiếng ì ì của máy bơm bể cá và khung cảnh quen thuộc khi mở mắt, nơi mà tôi có nhắm mắt cũng có thể thoải mái đi quanh phòng. Hôm nay, vẫn căn phòng đó, giờ đã khác hẳn, không còn những kệ sách, vài ba cái tủ và mấy cái bàn khiến cho nó trở nên rộng rãi hơn nhiều. Có lẽ đó cũng là lý do khiến cho tôi tỉnh giấc sớm hơn mọi khi, giống như những lúc bạn ngủ ở những chỗ lạ. Vẫn căn phòng đó, nhưng giờ đã chuyển sang 1 nhiệm vụ mới, phòng Giám Đốc Viet Solution. Vẫn căn phòng đó, nhưng thấy có chút lạ lẫm lẫn thân quen… nhưng sự thân quen có lẽ giờ chỉ còn nằm trong ký ức của tôi. Xem tiếp “Chuyển nhà” »